Thân chào các bạn. Chân thành cảm ơn các bạn đã ghé thăm và quan tâm đến Blog nhỏ này của tôi!
Blog này được xây dựng như là một góc “rất riêng tư”, nơi tôi lưu trữ nhiều trải nghiệm, quan điểm cá nhân mà bản thân không muốn đưa lên mạng xã hội, nhưng may mắn được khá nhiều người hữu duyên biết đến, tìm kiếm và ủng hộ.
Với mong muốn quý vị độc giả hiểu rõ hơn về mục đích xây dựng trang Blog, từ đó tiếp cận các nội dung, chia sẻ trên trang Blog một cách đúng đắn, cân nhắc và thận trọng dưới một góc nhìn biện luận nên tôi có một vài tâm sự muốn chia sẻ.
Mặc dù Slogan của tiêu đề Blog là “Thích đọc sách, viết Blog & tập tành đầu tư” nhưng thực chất ban đầu kế hoạch xây dựng Blog của tôi chỉ xoay quanh việc Review sách.
1. Đọc sách
Đọc sách là một trong các đam mê của bản thân từ hồi còn bé tí (ngay từ hồi bắt đầu đọc được hiểu được). Lớn rồi tôi nhận ra chắc hẳn bản thân là số ít người yêu sách mà mê đến cả các sách giáo khoa, thậm chí chỉ là đọc sách giáo khoa thôi nhưng đã đọc đi đọc lại nhiều lần. Từ bé đến lớn sở thích này cứ duy trì mãi, trong khi xung quanh tôi, mọi người thường sẽ thích: Xem TV, nghe radio (podcast), lướt các mạng xã hội,… để học tập và thu thập thông tin. Vì mọi người nói đọc sách mỏi mắt, nhanh chán, buồn ngủ và mệt “não” (để suy nghĩ) lắm.
Hồi còn nhỏ: Yêu sách cũng bởi nó mang lại cảm giác yêu mến và diệu kỳ thật đặc biệt. Yêu mến vì sách đẹp, giấy thơm, thật thích khi mỗi lần vào năm học mới là lại được phụ huynh (mặc dù nghèo) mua biết bao nhiêu sách mới, vở mới, bút mới. Tôi nâng niu mấy cuốn sách lắm, tự tay mua giấy xi măng (sau này nâng cấp lên bìa kính) để bọc sách, cũng chẳng bao giờ vẽ bậy lên sách mình như những đứa khác (mặc dù cũng mê vẽ). Và suốt những tháng hè, tôi đã bỏ sách giáo khoa mới toanh đó ra để đọc, ừ thì đương nhiên sẽ nhiều thứ không hiểu, đặc biệt là các sách của các môn tự nhiên: Toán, Lý, Hóa. Diệu kỳ là bởi vì nhận thấy con người ta thật giỏi giang khi lưu trữ mọi thứ, từ suy nghĩ, đến hiểu biết, kiến thức, chúng được cô đọng lại thành những dòng chữ loằng nhoằng nhỏ bé, nhưng diệu kỳ hơn nữa là những dòng chữ nhỏ bé ấy lại có thể chứa đựng thế giới kiến thức khổng lồ, lớn lao mà ngoài kia, đôi khi ba mẹ, thầy cô, bạn bè chưa bao giờ kể. Hồi bé (đến tầm lớp 10), thì tôi không có tiền mua sách văn học, nơi tôi sống (một huyện nghèo ở quê, sau đó là huyện khó khăn ở vùng núi), họ cũng chẳng bán sách văn học, trường và huyện thị cũng có thư viện nhưng hình như chẳng thấy ai vào. Có lác đác vài quán nước, có bán sách thì toàn là những cuốn truyện tranh theo bộ, rồi Tạp chí Hoa học trò,… nhưng tôi thật sự không thỏa mãn, hứng thú, và thế rồi tạm bỏ quên đam mê ấy vài năm. Hồi đó cũng có một chút tiền, tiền từ việc trộm vặt tham ô tiền thừa mua giúp đồ của ba mẹ, giấu diếm tiền mừng tuổi (lixi), vẽ tranh đi bán, nhưng tôi không mua sách, mà dùng nó để chơi game. Lúc ấy, tôi đã nghĩ, chắc hẳn mọi kiến thức trên đời, đều đã nằm trong sách giáo khoa, việc của bản thân, học thật giỏi những gì trong đó, đã là quá đủ rồi.
Sau này lớn hơn: Giữa những năm cấp 3, qua một lần đi du lịch (tháng 6 nghỉ hè), tôi đã chuyển vào Thành phố hiện tại để sinh sống thì cảm giác con đường học tập của bản thân tôi (và tình yêu của tôi với sách nói riêng) như bước vào một chân trời rộng mở, khác biệt và có đôi chút choáng ngợp. Và cứ thế, tôi bắt đầu biết đến những nhà sách, thư viện trường, sau đó là Hội sách, các trang website thương mại điện tử bán sách (Tiki, Lazada,…), các diễn đàn hay ho như Trạm Sách, Goodread,… Cứ mỗi lần được phụ huynh cho tiền ăn sáng và xăng xe là tôi đều bỏ ra một phần tiền ấy để mua sách về đọc, ban đầu là các cuốn sách thiếu nhi dễ đọc nhưng được đánh giá best-seller như: Chuyện con mèo dạy hải âu bay; Hoàng Tử Bé; TôTô Chan bên cửa sổ;… rồi đến các sách về đầu tư, tài chính, kỹ năng. Tích lũy ròng rã nhiều năm đến khi lấy bằng cử nhân, nếu không tính cả sách giáo trình, sách luật, thì riêng các sách còn lại cũng dễ đến cả trăm cuốn, và tất nhiên là tôi đều đã đọc chúng ít nhất một lần. Ngoại trừ sách về học thuật, chuyên ngành luật, sách dạy đầu tư thì đối với tôi những cuốn sách văn học, sefl-help, dạy kỹ năng,… khi ấy đa phần mang tính giải trí.
Đến một ngày, tôi chợt tự nghĩ, đọc sách có tác dụng gì nhỉ? Đọc sách phải chăng cũng chỉ là một thú vui như chơi game, ngủ nướng,… để giết thời gian rảnh sao. Và tôi đã quyết tâm đi tìm câu trả lời cho điều đó. Sau một hồi lục lọi, tìm tòi trên Google, thì câu trả lời mà tôi lấy làm chân lý, tác dụng của việc “Đọc sách là để bồi dưỡng, nuôi dưỡng tâm hồn”. Cho đến một ngày tôi đã đọc được một câu chuyện ngắn như thế này:
Câu chuyện: CHIẾC GIỎ THAN TINH SẠCH ———————————————————– Chuyện kể rằng, tại miền núi thuộc bang Kentucky có hai ông cháu sống cùng nhau. Vào mỗi buổi sáng, người ông đều thức dậy sớm ngồi vào bàn để đọc sách – dù những cuốn sách này đã cũ kỹ. Cậu cháu trai thấy vậy, cũng cố gắng bắt chước ông mình đọc sách. Một ngày cậu hỏi ông mình: “Ông ơi, cháu đã cố gắng đọc những quyển sách như ông nhưng vẫn không thể hiểu nó. Có những đoạn cháu hiểu, nhưng khi gấp sách lại thì quên nó ngay. Vậy đọc sách có lợi ích gì đâu?”. Người ông liền đứng dậy, lấy hết than trong giỏ đặt vào lò và nói: “Cháu hãy mang giỏ đựng than này ra ngoài sông và mang nước về giúp ông nhé!”. Cậu bé làm theo lời ông, nhưng toàn bộ nước chảy ra hết trước khi cậu quay về đến nhà. Người ông liền cười và nói: “Lần sau cháu cần đi nhanh hơn nữa”. Rồi người ông đưa lại cho cậu bé cái giỏ để đi lấy giỏ nước khác. Lần này, cậu bé chạy nhanh hơn, nhưng cái giỏ đã trống rỗng khi cậu về đến nhà. Thở không ra hơi, cậu nói với ông: “Chúng ta không thể đựng nước trong cái giỏ này được”, và cậu định đi lấy cái xô để chứa nước. Người ông liền nói: “Ông không muốn đựng nước trong chiếc xô mà là trong chiếc giỏ kia. Cháu có thể làm được điều này, do cháu chưa cố gắng hết sức đấy thôi”. Người ông lại đưa cái giỏ và bảo cậu bé ra ngoài sông lấy nước lần nữa. Mặc dù cậu biết điều đó không thể nhưng không muốn cãi lời ông mình, cậu cố chạy nhanh hết sức, nước vẫn chảy hết ra ngoài giỏ trước khi cậu về đến nhà. Cậu bé nói: “Ông nhìn này, thật là vô ích!”. “Con nghĩ nó vô ích? Hãy nhìn vào chiếc giỏ kia!”, người ông nói. Cậu bé nhìn vào chiếc giỏ và lần đầu tiên cậu nhận thấy rằng chiếc giỏ trông thật khác. Thay vì một chiếc giỏ đựng than cũ kỹ và bẩn, nó lại trông sạch sẽ. “Đó là tất cả những gì xảy ra khi cháu đọc sách. Có thể cháu không hiểu hoặc không nhớ mọi thứ, nhưng khi đọc, sách sẽ làm thay đổi bên trong tâm hồn của cháu, như nước đã làm sạch giỏ than kia vậy”. Nguồn: O.hay.tv |
Lúc đọc xong mẩu chuyện này, thì tôi chợt như được soi sáng thêm, đọc sách hóa ra còn có thể: “gột rửa tâm hồn”. Thật vậy, tâm hồn chúng ta có rất nhiều thứ (cả tốt và xấu), đương nhiên cứ bồi đắp mãi thì có chỗ đâu để chứa hết và ai cũng biết không nên nuôi dưỡng cả những thứ xấu xa, thế nên chúng cần được hoàn thiện và nuôi dưỡng. Hoàn thiện là để bồi đắp những cái còn thiếu nhưng đồng thời cũng loại bỏ những thứ dư thừa, không tốt đẹp. Và những thứ tốt đẹp còn lại trong tâm trí ấy, cần tiếp tục cung cấp chất liệu để nuôi dưỡng mỗi ngày. Theo đó, tôi tự định nghĩa lại cho riêng bản thân mình, việc “Đọc sách là để nuôi dưỡng, hoàn thiện tâm hồn, bồi đắp lăng kính để bản thân hiểu sâu sắc thêm nhiều sự trên đời!”.
Sau một số năm ngắn ngủi đọc sách, tôi thấy rằng việc tập luyện cho trí óc cũng giống như việc tập luyện cho cơ bắp vậy. Nếu như cơ bắp, sức khỏe, body có thể được cải thiện, phát triển, làm đẹp thông qua hoạt động tập thể dục thì đọc sách có lẽ chính là hoạt động “tập thể dục” của tâm trí. Bình thường con người ai cũng “dưỡng nhan” mà lại quên “dưỡng tâm”. Có một thực tế thật buồn là các cơ sở, phương thức làm đẹp cho cơ thể (vẻ đẹp hữu hình bên ngoài) dường như ngày càng phát triển do hiệu quả nhanh chóng và dễ nhận thấy, nhưng việc làm đẹp tâm hồn (vẻ đẹp vô hình bên trong) thì dường như chưa thực sự được coi trọng tương xứng với vị trí, vai trò của nó.
Đến khi đi làm: Tôi không còn quá nhiều thời gian để đọc sách đến “quên ăn quên ngủ” như những thời gian trước đây. Nhưng cũng chính vì thời gian ít ỏi và bám sát vào mục đích đọc sách là để “nuôi dưỡng, hoàn thiện” mà khâu chọn lọc cuốn sách để đọc càng cực đoan hơn nhiều, thậm chí có khi, tôi đã đọc đi đọc lại nhiều lần các cuốn sách mình đã đọc. Bản thân tôi lúc này đã không còn chú trọng đến số lượng mà lại quan tâm nhiều hơn đến chất lượng của việc đọc sách. Từ những cuốn sách mình đọc, tôi luôn nghiền ngẫm, vận dụng nó vào cuộc sống của bản thân mình, như một phương thức để soi sáng, thanh lọc tâm hồn. Tôi luôn luôn tự hỏi bản thân đã học hỏi được gì hay nhận ra được những sai lầm gì của bản thân thông qua những cuốn sách đã đọc và trong tương lai bản thân sẽ làm gì để vận dụng được những kiến thức đã học vào công việc, đời sống ấy, biến kiến thức trong sách thành kiến thức của bản thân mình. Biết thôi mà không vận dụng, tôi nghĩ rằng điều ấy là không đủ. Thế giới sách đã mang lại cho tôi nhiều thứ lắm, chẳng thể nói hết được bằng vài lời.
Ví dụ quan điểm về tình yêu (True Love): Trước đây tôi nghĩ yêu chính là tự mình sở hữu, chăm sóc nên khi mình yêu một loài chim, mình sẽ tìm bắt tổ chim non, mang về chăm sóc chu đáo, tắm táp đầy đủ béo tròn, cho ở lồng to đẹp, sơn son thiếp vàng, rất tốn tiền đó chứ, đó là yêu thương. Sau này, khi đủ trải nghiệm cuộc sống và đọc kha khá sách về tình yêu (không chỉ là tình yêu đôi lứa), trong đó có cuốn sách rất hay như Chuyện con mèo dạy hải âu bay, tôi mới tự nhận ra, việc bắt phá tổ chim, nhốt chúng nuôi trong lồng như thế không phải là tôi yêu thương chúng? Mà thật sự chỉ là tôi đang yêu thương chính bản thân mình. Là tôi yêu cái cảm xúc muốn ngắm nhìn chúng, chiếm hữu chúng mỗi ngày nên mới tước đoạt đi sự tự do của chúng, chứ chưa bao giờ quan tâm đến việc chúng muốn gì, cần gì (biết đâu đấy, chúng lại cần sự tự do thì sao!?). Nếu thay vì biết hót bằng việc biết nói, có khi ngày nào chúng cũng gào thét “Ông mặt mâm kia, thả chúng tui ra” không nhỉ!?. Tôi đã rất tâm đắc, đồng tình với một Podcast trên Web5ngay khi mô tả các đặc điểm về tình yêu chính là: “Không chiếm hữu, không làm hại, không đòi hỏi”. Từ đó, tôi đã yêu thương các chú chim theo một cách rất khác (giống như cách người ta nuôi chim bồ câu vậy), vẫn là cái lồng ấy, nhưng chỉ là chỗ trú nắng, trú mưa, vẫn là nước trong, cám thơm nhưng không còn cánh cửa giam hãm mà là bầu trời tự do, nếu cảm thấy bình yên, an toàn chắc hẳn các chú chim ấy vẫn sẽ lại quay về. Việc làm như thế chẳng phải là vì bản thân tôi không cần hay không yêu thương các chú chim nữa, mà chỉ đơn giản là yêu thương nhưng “đúng cách”. Tôi vẫn thế thôi, vẫn thích các chú chim ấy, sáng thì chăm chỉ bắt sâu, chiều lại líu lo ríu rít, bay lượn khắp bầu trời. Không thấy chúng nữa, tôi buồn lắm đấy. Nhưng mà đâu phải vì bản thân buồn mà xiềng xích, tước đi tự do của chú chim ấy nhỉ. Nên sẽ là thật tốt biết mấy, khi những chú chim ấy, mặc dù cửa chuồng vẫn mở, nhưng vì bình an, hạnh phúc mà chúng thi thoảng lại trở về ăn cám tôi mua và uống nước tôi nấu. Cũng sẽ buồn lắm nếu chú chim mà tôi yêu mến không trở về, nhưng chẳng phải đau khổ là một phần không thể tách rời của cuộc sống và tình yêu hay sao, thậm chí nó là tiền đề, là điều kiện để bạn có thể cảm nhận được hạnh phúc!?. Người ta bảo để cảm nhận được trọn vẹn hạnh phúc thì con người ta cũng phải trải đủ ngần ấy đau thương. Và, yêu một điều gì đó ngoài việc bản thân cho đi thì dĩ nhiên ta cũng cần mở lòng đón nhận, nhưng việc mở lòng thì ngoài yêu thương thì đôi khi nó cũng đón nhận cả những tổn thương (dù chỉ vô tình), nhưng đừng vì sợ tổn thương mà mãi chẳng mở lòng hoặc đừng vì đã từng tổn thương mà tim bạn vĩnh viễn đóng lại. Để trở thành “mùa xuân” – tươi sáng, tràn đầy sức sống – ta cũng phải dũng cảm bước qua “mùa đông” của chính mình. Nếu tổn thương là cái giá phải trả để cảm nhận được hạnh phúc, thì bạn có như tôi-chấp nhận trả giá. Có một đoạn văn rất nổi tiếng mà nhà văn người Pháp đã viết trong một bức thư ông gửi cho người ông yêu thế này:
“Bien sûr que je vais te faire mal. Bien sûr que tu me feras mal. Bien sûr que nous aurons mal. Mais c’est la condition de l’existence. Se faire printemps, c’est prendre le risque de l’hiver…” (tạm dịch: Tất nhiên tôi sẽ làm tổn thương em. Tất nhiên em sẽ làm tổn thương tôi. Tất nhiên chúng ta sẽ làm tổn thương lẫn nhau. Nhưng đó (đau khổ, tổn thương) là điều kiện của sự tồn tại (cuộc sống, tình yêu). Trở thành mùa xuân nghĩa là chấp nhận rủi ro của mùa đông…). – Trích từ một lá thư gửi Natalie Paley 1942 | Antoine de Saint-Exupéry – |
Quan điểm này cũng được tác giả Brené Brown đồng tình qua cuốn sách The Gifts of Imperfection (tạm dịch: Những món quà của sự không hoàn hảo). Ông nhấn mạnh rằng yêu thương – dù là với bản thân hay người khác – cũng đều đòi hỏi sự dũng cảm để chấp nhận sự tổn thương. Sự tổn thương không phải là điểm yếu, mà là cầu nối dẫn đến sự kết nối, sáng tạo và niềm vui. Bằng cách từ bỏ lối suy nghĩ “tôi chưa đủ tốt” và chấp nhận bản thân như mình vốn có, bạn có thể sống một cuộc đời trọn vẹn, giàu ý nghĩa và cởi mở với tình yêu, ngay cả khi điều đó có thể dẫn đến đau lòng.
Cuộc sống là một chuỗi những đối lập không thể tách rời – đau khổ và hạnh phúc, mất mát và hy vọng. Chấp nhận nỗi đau là cách để ta đón nhận sự sống một cách trọn vẹn. Hiểu được điều tất lẽ dĩ ngẫu ấy, tôi đang học cách không còn coi nỗi đau, khó khăn như kẻ thù, không còn chối bỏ mà coi chúng như những người bạn, thật lòng cảm ơn “các bạn khổ đau” vì nhờ có “các bạn” hiện diện mà tôi mới cảm nhận, tận hưởng được hạnh phúc.
“Cũng như một người làm vườn biết cách dùng phân bón để cho ra những bông hoa tươi đẹp, người tu tập biết tận dụng nỗi đau khổ để tạo ra hạnh phúc”. – Tâm An Lạc | Thiền sư Thích Nhất Hạnh – |
Mà thôi, để luận bàn về tình yêu (một đề tài rất hấp dẫn) thì chắc tôi sẽ dành viết riêng trong bài viết khác nhưng chắc sẽ rất nhiều thời gian nữa vì tôi vẫn đang trên con đường cảm nhận và định nghĩa, hoàn thiện chúng cho riêng mình.
2. Viết Blog
Bạn biết đấy, có lẽ khi đã trải nghiệm và đọc sách đủ nhiều, con người ta lại bứt rứt, muốn (review) viết ra những cảm nhận của mình chính mình về những điều đã trải qua hoặc học được. Giống như việc những người nổi tiếng thường viết Hồi ký lúc về già. Và tôi cũng thế, mặc dù còn khá trẻ. Sau một thời tích lũy một lượng sách đã đọc (cũng giống như tích lũy giờ bay, giờ chạy xe,…) tôi lại muốn viết đôi chút về các cuốn sách tôi đã đọc, viết một vài “bứt rứt” về đời, về đạo.
Cũng có người nói tôi đang “làm màu”. Ngẫm xíu thì đúng là có hơi màu mè, nhưng tôi thích thế đấy, thì có sao không!? Bạn tưởng làm màu được như tôi là việc dễ dàng sao!?.
Đùa chút thôi, cũng tính nói là review sách để truyền lửa đọc sách các thứ, nhưng thật tâm mà nói, với giọng văn “mèo cào” của mình thì việc review sách chỉ là một trong những cách tôi giải trí (thay vì chơi game); là một phương thức tôi rèn luyện kỹ năng viết lách, lập luận và cũng là cách mà bản thân tôi muốn “gọi tên” những cảm nhận của mình. Và cũng để những lần đọc sách sau, tôi sẽ đọc lại review mà tôi đã viết lần đọc trước. Tôi muốn xem xem, sau bấy nhiêu tháng năm, bản thân có nghĩ khác so với lần đọc trước đây, có chăng mình đã nhặt nhạnh, cảm ngộ ra thêm điều gì, từ đó lại hoàn thiện thêm vào từng bài viết. Giống như cái cách mà tôi đã đọc cuốn Hoàng Tử Bé, đâu đó chục năm, tôi đã đọc cuốn ấy 3 lần và cả 3 lần đầu có những cảm xúc thật đặc biệt.
Biết đâu đấy, một ngày nào đó, tôi sẽ đóng lại Blog này, giữ nó cho riêng mình.
“What we learn from books is like fire. We fetch it from our neighbor’s, kindle it at home, communicate it to others, and it becomes the property of all”. Tạm dịch: Những gì sách dạy chúng ta cũng giống như lửa. Chúng ta lấy nó từ nhà hàng xóm, thắp nó trong nhà ta, đem nó truyền cho người khác và nó trở thành tài sản của tất cả mọi người. – Voltaire – |
Suy cho cùng, “Xấu đẹp tùy mắt nhìn, đúng sai tùy quan điểm” nên tất cả những gì viết và đăng tải, tôi không nhằm mục đích luận bàn đúng sai mà đơn giản là quan điểm, cảm nhận cá nhân. Cũng bởi vì thế, tôi rất trân trọng và khuyến khích mọi người tham gia bình luận, bày tỏ quan điểm theo hướng xây dựng, tích cực nhưng cũng cần tránh việc công kích cá nhân hay quyết tâm tranh luận đến cùng.
3. Tập tành đầu tư
Trong Blog này, tôi có đăng bài các bài viết về hành trình, kiến thức đầu tư và tài chính cá nhân.
Nếu như sách, tôi luôn chọn lọc những cuốn sách hay, best-seller thì đối với đầu tư, tôi luôn tìm đọc, theo học những người thầy vĩ đại, có nhiều thành tựu. Trong đầu tư tài chính và cuộc sống thì lý thuyết có thể là “lý thuyết suông” nhưng một lý thuyết đã tồn tại nhiều năm và chứng minh được hiệu quả trên thực tế thì chắc hẳn có nhiều phần (hoặc toàn bộ) là đúng đắn.
Đối với tôi, tiếp cận việc đầu tư, tài chính dưới góc độ như một nghiên cứu khoa học, cần nắm rõ phương pháp nghiên cứu, chiến lược thực hiện và dựa trên số liệu thực tế (dữ liệu thị trường đáng tin cậy) đã được chứng minh là đạt hiệu quả trong một thời gian đủ dài. Mà không tập trung, tin tưởng mù quáng hay thần tượng hóa vào tư duy, quan điểm đầu tư của bất kỳ cá nhân, tổ chức nào.
Tuy vậy, cá nhân tôi thì đặc biệt yêu thích và thần tượng nhà đầu tư huyền thoại – cụ Warren Buffett và chọn lọc, vận dụng hầu hết các kiến thức, triết lý đầu tư của ông vào trong hành trình đầu tư của mình với phương châm phù hợp, bền vững và thịnh vượng.
Có rất nhiều câu nói về đầu tư của cụ Buffet, mà rất nhiều nhà đầu tư xem nó là triết lý đầu tư/triết lý sống của bản thân có thể kể đến như:
“Be fearful when others are greedy and greedy only when others are fearful”. (Tạm dịch: Hãy sợ hãi khi người khác tham lam và tham lam khi người khác sợ hãi). ———————- “No matter how great the talent or efforts, some things just take time. You can’t produce a baby in one month by getting nine women pregnant”. (Tạm dịch: Cho dù tài năng hay nỗ lực lớn đến đâu, một số việc đòi hỏi phải có thời gian. Bạn không thể tạo ra một em bé trong vòng 1 tháng bằng cách có 9 bà bầu). ———————- “If you’re in the luckiest 1% of humanity, you owe it to the rest of humanity to think about the other 99%”. (Tạm dịch: Nếu bạn nằm trong số 1% may mắn nhất của nhân loại, bạn nợ sự may mắn đó đối với 99% còn lại và hãy nghĩ đến họ). – Warrent Buffett – |
Riêng bản thân tôi thì lại hâm mộ, thích cuồng nhiệt và lấy đó làm kim chỉ nam cho Hành trình tự do tài chính của mình, một câu nói không hề khiêm tốn thế này:
“I always knew I was going to be rich. I don’t think I ever doubted it for a minute”. (Tạm dịch: Tôi luôn biết rằng mình sẽ giàu. Tôi không nghĩ mình đã từng nghi ngờ điều đó một phút nào). – Warrent Buffett – |
Nhưng “tiền bạc” dẫu có quan trọng đến mấy cũng chỉ là một phần của cuộc sống, nó không được dùng để định nghĩa cho con người tôi:
“Thước đo của thành công không phải là số tiền trong tài khoản, mà là có bao nhiêu người yêu quý bạn”. Câu trả lời của ngài Warrent Buffett tại Buổi thuyết trình tại ĐH Georgia khi ông được các sinh viên hỏi quan điểm của ông về định nghĩa của thành công. – Hòn tuyết lăn | Alice Schroeder – |
Bản thân tôi cũng rất thích một số nhà đầu tư khác như: Charlie Munger, Ray Dalio, Philip Fisher, Peter Lynch,… với nhiều bài học hay và triết lý đầu tư sâu sắc, nổi tiếng và tôi đã/đang áp dụng rất nhiều trong đầu tư, tuy vậy, tôi sẽ để dành hé lộ từ từ trong các bài viết của tôi về Đầu tư của mình, thân mời các bạn chú ý đón đọc.
Thế giới luôn thay đổi (“vô thường”), kinh nghiệm, bài học và triết lý đầu tư của bản thân tôi cũng sẽ luôn hoàn thiện mỗi ngày. Một bài viết có thể chỉ đúng với hoàn cảnh nhất định nên bạn hãy cân nhắc, chắt lọc thông tin và luôn nhớ rằng kinh nghiệm, lời khuyên là của người khác, họ sẽ chẳng mất gì khi đưa nó cho bạn. Thế nhưng tiền là của bạn, bạn sẽ mất tiền, thậm chí rất nhiều tiền nếu dễ dàng tin tưởng và đầu tư sai lầm.
Có một thực tế đó là: Việc đầu tư thật sự rất khó, có đến 95% người đầu tư trên thị trường chứng khoán Việt Nam thua lỗ, chỉ có 5% có lời. Thế nhưng nhiều người thật lạ, cứ cho rằng đầu tư thật dễ, nên rất thích vào các đội nhóm, thích người khác đưa cho 3 chữ cái để đầu tư (hỏi thì luôn thật dễ dàng), mà ít người muốn tự học xem tại sao lại đầu tư vào mã cổ phiếu đó, nên đầu tư khi nào (học hỏi luôn luôn khó khăn). Đúng là việc lựa chọn việc dễ làm sẽ luôn dễ hơn phải không, nhưng bạn có nghĩ rằng, nếu đầu tư là dễ dàng thì có phải là 95% người chiến thắng trên thị trường mới chứ tại sao thực tế lại là 95% thua lỗ!?
Đối với tôi, tôi luôn tin rằng, đầu tư rất khó khăn, đôi khi khốc liệt và chán nản. Nhưng mà tôi lại cuồng nhiệt thích sự khó khăn, khốc liệt và chán nản đó. Bởi vì do nó khó đạt được nên mình mới còn có phần, còn cái gì dễ đạt được thì chắc bạn chẳng còn phần đâu. Bạn tự suy luận thử, việc học rộng, biết nhiều là số ít hay chiếm số nhiều dân số; việc có một body săn chắc, 6 múi là việc khó khăn hay dễ dàng; … Hành trình đầu tư của bản thân tôi cũng chính là quá trình tôi tự đi trả lời cho câu hỏi, tôi cần phải học hỏi, chuẩn bị những gì, để bản thân bước vào Top 5% đầu tư có lời ấy. Việc đầu tư hay bất kể cái gì trên đời, khi bạn thấy công sức bỏ ra thật ít, nhưng lợi ích nhận lại lại lớn thì hãy cẩn thận, bởi vì “miếng pho mát” ấy có khả năng đang nằm trên “chiếc bẫy chuột”.
Cũng giống như sách, tôi chia sẻ kiến thức về đầu tư dưới góc độ kinh nghiệm, bài học cá nhân đã trải qua, không kêu gọi, khuyến khích đầu tư, càng không “lùa gà”, “phím hàng”.
Kết luận
Lời sau cùng, tôi chỉ là một người bình thường, những điều tôi biết, cũng chỉ là biết sớm hơn các bạn một chút, còn rất rất nhiều thiếu sót và vô số những điều bản thân tôi không hiểu và không biết. Tuy vậy, bản thân tôi cảm nhận mình có một trái tim luôn khát khao sự hoàn thiện và học hỏi về những điều mà bản thân xem là ưu tú.
Một lần nữa, cảm ơn các bạn đã ghé thăm, chúc bạn một ngày an lành./.
Lưu ý: Một số bạn thắc mắc đa số bài viết trên Blog đã bị tôi ẩn đi, là do lỗi hiển thị khi tôi thay đổi sang Theme mới cho Blog. Tôi sẽ nhanh chóng sửa lại và public trong thời gian sớm nhất!