Dành cho các bạn lần đầu đến với Blog: Giới thiệu về Blog của tôi. |
[Sách] Mẹ, Em bé và Bố: Ai cũng muốn có một gia đình nhỏ bình yên như thế!
Đây là một cuốn tản văn, được tác giả Gào (tên thật là Vũ Phương Thanh) viết dưới dạng những lá thư và lời tâm sự của tác giả dành cho các con (bé Bìn và bé Min) với giọng văn dịu dàng, ấm áp và tình cảm. Sách không mang tính thuyết giảng mà mang tính tự truyện giản dị, xoay quanh tình yêu gia đình, hành trình “làm con-làm vợ-làm mẹ” và những khoảnh khắc giản dị nhưng đầy ý nghĩa từ khi làm con gái, lúc yêu đương, trong cuộc sống hôn nhân và cả khi nuôi dạy con cái. Xuyên suốt tác phẩm, nhà văn Gào mong muốn truyền tải thông điệp về giá trị của gia đình như một nơi để trở về sau những giông bão, là “nhà” đầy yêu thương và bình yên. Cô cũng gửi gắm những bài học nhẹ nhàng về tình yêu, về sự hy sinh và cách sống tích cực đến độc giả, đặc biệt truyền cảm hứng đến các bà mẹ trẻ và những ai đang tìm kiếm hạnh phúc trong cuộc sống.
Nội dung cuốn sách kể về:
1. Chuyện tình yêu của bố và mẹ
Đó là hành trình từ khi tác giả Gào và chồng (Tú) quen nhau qua Facebook. Trải qua tình cảm yêu đương nồng nhiệt, những lần xa cách, đổ vỡ và cuối cùng tìm lại nhau để xây dựng một gia đình hạnh phúc. Câu chuyện nhấn mạnh sự bao dung, tin tưởng và vị tha trong tình yêu. Trong sách, nhà văn Gào muốn kể lại câu chuyện này cho hai con của mình.
1.1. Bố và mẹ đã gặp nhau như thế!
“Facebook là thứ đã mang bố mẹ đến với nhau. Bố quen mẹ qua mạng xã hội này. Rõ ràng là bố đã tán tỉnh mẹ bằng những tin nhắn và comment trên đó. Nhưng bây giờ, cứ nhắc lại là bố con chối đây đẩy. Hồi đó, mẹ đăng lên facebook một lời bài hát rất buồn. Thế là chẳng hiểu sao, bố con vào comment. Bố con biết mẹ viết sách nên tưởng mẹ cao siêu đang làm thơ bằng tiếng Anh con ạ. Trời ơi, mẹ làm gì có cái siêu năng lực ấy! Bố liền… làm thơ bằng tiếng Anh để đối đáp lại mẹ. Bằng chứng này vẫn còn tồn tại trên facebook mẹ, tới nay cũng được 7 năm rồi. Bố con chắc thỉnh thoảng muốn xóa đi lắm, vì nó cứ sến sến sao ấy. Nhưng chúng ta vẫn để đó như kỷ niệm không thể nào quên của những năm tháng bắt đầu cho một mối quan hệ tuyệt vời, mà tuyệt vời nhất là có các con trong cuộc đời. Ngày ấy, bố nói với mẹ rằng bố thấy mẹ rất xinh đẹp. Mẹ nghĩ đó chỉ là phản ứng khen xã giao khi một người đàn ông mới quen một người phụ nữ. Chứ bây giờ, sau hơn 7 năm bố mẹ quen biết nhau, cụm từ “rất xinh đẹp” mà bố từng dành cho mẹ đã được bớt xén, tóm tắt lại thành “trông cũng được”. Bố mẹ nói chuyện với nhau trên facebook suốt một thời gian dài. Sau đó bố con, lúc đó đang là một du học sinh, được nghỉ giáng sinh và về Việt Nam chơi. Bố đã báo trước cho mẹ mấy tuần. Khi ấy, cả hai vẫn chỉ đang là “bạn trên mạng”. Những mối quan hệ trên mạng, mà hai người chưa từng gặp mặt, vốn không có bất cứ sợi dây liên kết thức tế nào. Thế nên, người ta hay nói rằng, trên mạng ảo. Từ cuộc sống ảo ảnh bước ra đời thực là một khoảng cách rất rất rất xa. Có thể khiến cho ta thất vọng. Mẹ thực ra lúc đó, dù chỉ mới nói chuyện, nhưng đã hơi bị thích bố con rồi. Thật hiếm có người mà mình có thể nói chuyện thâu đêm suốt sáng, không biết chán là gì. Thế nên, mẹ cũng lo lắng lắm. Không biết bố con có giống như những gì mà mẹ nghĩ hay không? Bố con, người đàn ông gian dối ấy, trước khi gặp mẹ, đã nói dối rất nhiều. Dù chuyện đó chẳng phải điều gì to tát, chỉ nhỏ nhặt thôi. Nhưng đã kể, thì không để bỏ sót. Bố nói bố sẽ gặp mẹ sau Tết dương lịch năm ấy. Vây mà thế nào, đúng đêm giao thừa, chuông điện thoại mẹ reo, bố nói, bố đã ở đây, gặp mẹ ngay lập tức. Mẹ chẳng kịp chuẩn bị gì, tim cứ đập thình thịch. Mẹ phải trang điểm thế nào nhỉ? Bộ quần áo nào mới phù hợp để có thể gặp gỡ một người mà mình rất thích đây? Phải gây ấn tượng ra sao? Trời ơi, biết bao câu hỏi cứ nhảy múa trong đầu mẹ”. Mẹ nhìn thấy bố con lần đầu tiên mà ngây người mất mấy giây. Trời ơi, con người này: “Dối trá ngoài sức tưởng tượng”. Khi còn nói chuyện với nhau trên mạng, bố hỏi mẫu người lý tưởng của mẹ như thế nào? Tuổi trẻ nông nổi, háo sắc, mẹ đã nói: “Phải cao 1m80 mới được. Rồi phải có đôi vai rộng, ngón tay dài và bàn tay to. Cảm giác những người như vậy thật an toàn, có thể làm chỗ dựa”. Khi đó bố con còn tỏ vẻ thất vọng, nói với mẹ rằng, tiếc quá, vậy là bố không có giống mẫu người mà mẹ thích rồi. Vì bố chỉ cao 1m70 thôi, mà lại còn gầy gò, không có đôi vai rộng, bàn tay lớn nữa. Mẹ rất khoái chí, vì có nhìn ảnh cũng chỉ thấy mặt bố thôi, chứ không biết bố cao bao nhiêu, nên mẹ tin sái cổ. Mẹ bảo: “Thôi đừng buồn. 1m70 không phải là lùn!”. Thế mà người đàn ông xuất hiện trước mặt mẹ ngày hôm ấy… đâu phải anh chàng 1m70! Bố cao lừng lững, to đùng, cảm giác như mẹ chỉ là cô bé tí hon, lon ton trước mặt bố con. Bố của con ấy mà, chính là chàng trai cao hơn 1m80, có đôi vai rộng, ngón tay dài và bàn tay to của mẹ. Ông trời thật ưu ái cho mẹ phải không con gái? Ước gì được nấy. Và cứ như vậy, bắt đầu từ ngày hôm ấy, rất nhanh thôi, bố mẹ đã yêu nhau”. – Mẹ, Em bé và Bố | Gào – |
Một câu chuyện thật hay phải không, tôi đã phải trích nguyên lời văn của tác giả như thế để giữ lại trọn vẹn những cảm xúc, những tình cảm mà tác giả dành cho người yêu (giờ là chồng) của mình. Tác giả sử dụng từ “dối trá” giống hệt cách mà các bạn gái hay dùng từ “đáng ghét” khi giận dỗi, làm nũng với người yêu mình vậy.
Facebook đúng là “ảo” thật, lời nói của chàng trai ấy thì quá đúng là “dối trá” rồi, mặc dù tác giả không nói nhưng ai cũng hiểu tình cảm của chàng trai dành cho cô gái ấy lại “thật sự” phải chân thành lắm lắm nên lời văn của cô gái ấy mặc dù có hơi hướng kể tội, nói xấu anh đấy thôi, nhưng lại ngập tràn tình yêu và hạnh phúc.
Không chân thành sao được khi mà có một chàng trai vì cảm mến một cô gái mới chỉ quen và nói chuyện qua Facebook, đã đáp chuyến bay từ Hà Nội vào TP. Hồ Chí Minh đúng vào dịp giao thừa để tạo cho cô ấy niềm vui, bất ngờ và hạnh phúc. Ở một góc độ một chàng trai, tôi cảm thấy nếu không thích cô ấy đủ nhiều, chắc chàng trai đấy sẽ không làm được điều ấy. Bởi vì chẳng dễ dàng mà có mặt gặp nhau được, ở đó có cả một hành trình, nào là phải lặn lội đặt vé, bắt vội chuyến xe ra sân bay, nghĩ xem phải mặc quần áo nào để cô gái ấy có cảm tình với mình, phải mang quà gì đây, có chăng nên mang chút quà Hà Nội hay chỉ là một bó hoa nho nhỏ tự tay lựa chọn, xuống máy bay rồi, đi taxi qua khu nhà cô gái ấy sống và rồi cầm chiếc điện thoại lên, bấm số gọi cho cô gái ấy. Có khi còn phải chuẩn bị những điều cần nói, phải nói những gì nhỉ, nói gì để cô ấy thích nghe, nói gì để hai đứa cùng vui. Và cũng như con gái thôi, con trai đôi khi cũng có chút lo lắng, không biết cô gái ấy, có chăng cũng sẽ thích mình.
Thật lòng, tôi rất ngưỡng mộ về tình yêu của họ và chắc hẳn ai trong chúng ta cũng đều mong muốn một tình yêu giản đơn nhưng chân thành như thế. Nhìn như vẻ rất đỗi bình thường thôi, nhưng hành trình đến được với nhau, họ chắc hẳn đã phải trải qua rất nhiều khó khăn, gian khổ. Nào là yêu xa, lúc đau ốm, giận hờn, lúc cần người ấy có mặt ngay thì chẳng thể đến ngay bên cạnh, rồi đôi lúc ngày lễ, Tết không có người yêu thương ở cạnh bên đi chơi, đi ăn, nhận quà cho bằng bạn bằng bè cũng là lúc con gái nhà người ta tủi thân lắm chứ. Nhưng may mắn quá, khó khăn nhường ấy có là gì, khi mà, tình yêu đủ lớn nên hai người đều cùng nhau vượt qua, tình yêu đủ lớn mới đơm hoa kết trái.
Tôi thấy tình yêu của họ đẹp, chẳng phải vì những điều thần kỳ trong câu chuyện, mà đẹp ở sự chân thành và nỗ lực bền bỉ của cả hai. Người ta thường ngưỡng mộ tình yêu của người khác trong khi bản thân cũng có tình yêu đẹp như (hoặc hơn) thế. Tình yêu mà, nó luôn đẹp, tình yêu của các bạn chắc chắn cũng thế, nhưng nó sẽ biểu hiện theo nét rất riêng. Những điều tốt đẹp luôn bình dị, hiện diện đâu đấy xung quanh chúng ta, cái khó là chúng ta có hay không tự mình cảm nhận được điều ấy. Ngưỡng mộ tình yêu của người khác, nhưng cũng cần nhìn qua lăng kính ấy để bản thân cũng ngưỡng mộ tình yêu của chính mình. . Chỉ cần chúng ta nhận ra, biết ơn và quý trọng những tâm sức mà nửa còn lại đã dành ra, bởi vì, chẳng phải vì yêu nên họ phải có trách nhiệm hay nghĩa vụ với nhau, để rồi mỗi người xem việc người kia làm cho mình là điều đương nhiên phải có, lúc ấy tình yêu sẽ kiệt quệ, héo úa dần theo tháng năm. Chúng ta, chẳng ai hoàn hảo cả, ai rồi cũng có lúc sai sót, tình yêu là việc hai người chấp nhận cả những thiếu sót, những lúc xấu xí của nhau. Anh nóng tính, nhưng em nào có kém cạnh gì. Nhưng tình yêu vững bền nằm ở sự tin tưởng, vị tha và thấu hiểu, chứ không hẳn nằm ở lý trí.
Thế mới nói: Tình yêu, đừng dùng mắt nhìn, đừng dùng logic của lý trí, bởi vì nó là câu chuyện của trái tim.
1.2. Tình yêu hay hôn nhân nào rồi cũng sẽ cãi nhau và đôi lúc muốn chia tay
Hồi yêu nhau, chị Gào và anh chồng yêu xa. Và rồi khoảng cách đã khiến cho mọi thứ trong tình yêu nhanh chóng đổi thay, khiến cảm xúc của hai người cảm thấy ngột ngạt, muốn buông tay, và thế rồi hai người chia tay thật. Sau khi tay, cảm xúc của chị Gào đã rất nặng nề, đau khổ, viết những cuốn sách u buồn, trút sự phẫn nộ của bản thân vào những gì mình viết. Nhưng rồi dần dần thời gian đã tự chữa lành tất cả, chị đã thực sự quên anh. Thế nhưng, số phận mà, anh chị lại tình cờ gặp nhau tại London và khi trái tim như sinh ra để dành cho nhau, họ đã lại yêu nhau. Và trong suốt quá trình từ khi đó đến khi cưới thì mặc dù cũng nhiều lần cãi nhau như các đôi bạn trẻ khác, nhưng họ may mắn quá, chẳng để lạc mất nhau lần nữa. Và tình yêu thật đẹp nếu ở đâu đó của hành trình là một…. đám cưới!
Hai năm đầu của hôn nhân, chị Gào nói rằng hai vợ chồng thường xuyên xảy ra xung đột, chẳng ai nhường ai, có đồ đạc nào đắt tiền, mỗi người đập một cái cho vỡ hết. Người ta bảo “hôn nhân là nấm mồ của tình yêu” mặc dù không đúng lắm nhưng cũng chẳng phải hoàn toàn ngoa ngoắt. Thậm chí, hai người còn đề cập đến chuyện chia tay, bởi vì, ở bên nhau lâu như vậy vẫn chẳng hiểu hết nhau. Nếu bảo rằng hiểu nhau rất nhiều thì tại sao cứ cãi nhau hai người lại chẳng thể kiềm chế. Thế nhưng, cứ mỗi khi câu chuyện vào hồi đường ai nấy bước thì chẳng hiểu có một mãnh lực nào lại hút hai vợ chồng chị ấy ngồi lại bên nhau. Chị Gào thì tựa vào vai chồng khóc thút thít, còn anh chồng thì lấy tay xoa đầu, nói nho nhỏ xin lỗi làm hòa. Bạn bè và người thân thì quá quen với chuyện giận hờn của cả hai, có khi họ lại xem đó là phim sitcom hoặc truyện cười dài tập, khi nghe thấy mọi người cũng chỉ thở dài chứ chẳng còn ai ủi hay quan tâm.
Có lẽ thời gian đã làm cho đôi vợ chồng trẻ hiểu nhau hơn hoặc do họ quá yêu nhau nên không nỡ bỏ nhau đành phải thay đổi bản thân. Ngày xưa thì “chiến lắm”, nhưng sau này mỗi lần giận nhau là cả hai thường bật chế độ im lặng, mỗi người ngồi một nơi, đợi khi nguôi ngoai là lại ôm nhau làm lành. Con cái lớn dần, hai vợ chồng trưởng thành và mềm mỏng hơn, vì thế mà tổn thất “đồ đạc” bớt đi rất nhiều.
“Suy cho cùng, nhường nhịn nhau một chút, hôn nhân mới êm ấm. Không thể ai cũng giữ khư khư cái tôi của mình. Khi bạn đã là vợ là chồng của đối phương, chuyện ai đúng ai sai, ai nhịn ai nhường không còn quan trọng nữa. Điều quan trọng chính là, gia đình yên ấm, hòa khí ngập tràn để con cái có thể nhìn thấy cha mẹ yêu thương nhau mà cảm thấy ấm áp, cảm thấy hạnh phúc”. – Mẹ, Em bé và Bố | Gào – |
Đúng thật, chính vì chúng ta yêu thương mà ở lại, chính vì yêu nhau, muốn làm người nhà của nhau nên mới chấp nhận thay đổi bản thân, bỏ dần bớt cái tôi sang một bên, chứ không còn quan trọng là ai đúng ai sai nữa. Ít thì 02 năm hoặc có thể là lâu hơn nữa. Việc này khó lắm. Trong công việc tư pháp của tôi, đã chứng kiến rất nhiều vụ ly hôn, đa phần các cặp đôi hoặc là không ai nhường ai cả (giữ khư khư cái tôi của bản thân) hoặc là không đủ kiên trì. Với lý do nào đi nữa cũng có thể ngắn gọn là bởi vì tình yêu không đủ lớn. Nhưng gia đình chị Gào đã làm được: Cái họ chọn không phải là chọn một người trưởng thành để yêu để cưới, mà cái họ chọn là việc cùng nhau trưởng thành.
2. Hành trình làm mẹ của hai bạn nhỏ
Tác giả Gào chia sẻ những cảm xúc thiêng liêng khi lần đầu làm mẹ, từ lúng túng, lo lắng đến niềm hạnh phúc ngập tràn khi chăm sóc bé Bìn và bé Min. Cô viết về những khoảnh khắc đáng yêu, nghịch ngợm của các con và cách cô mong muốn nuôi dạy chúng trở thành người tốt, biết yêu thương và nhân hậu, thay vì ép buộc trở thành “người phi thường”. Tôi cảm giác cuốn sách giống như một cẩm nang làm mẹ thời hiện đại.
2.1. Ngôi trường mà bố mẹ chọn cho con là nơi khiến con mỉm cười
Bố mẹ nào cũng thế, khi lựa chọn trường cho con rất kỹ tính và chi li. Nhưng trường phù hợp với con là ngôi trường không khiến con khóc hay sợ mỗi khi đến lớp, mà nơi đó phải là nơi khiến con luôn mỉm cười. Để rồi con sẽ xem việc học tập là niềm vui và hạnh phúc.
2.2. Tổ chức sinh nhật cho con tại trường
Vào hồi sinh nhật bé Bìn 2 tuổi tại lớp, lần đầu tổ chức sinh nhật cho con tại trường, ba mẹ đã “bỡ ngỡ” lắm, cứ loay hoay chuẩn bị thật kỹ, làm sao để sinh nhật của con không bị khác biệt so với các bạn trong lớp. Mẹ Gào cảm ơn các bạn cùng lớp của bé Bìn, cảm ơn bạn Ken vì đã chia sẻ đồ ăn với con, cảm ơn bạn Nemo đã nhường nhịn con. Mẹ mong con luôn nhớ, không ai có nghĩa vụ phải “nhường nhịn” con mọi lúc. Là vì họ thương con nên mới làm như vậy. Hãy cảm ơn điều đó. Mẹ cũng xin lỗi các bạn vì đôi khi con gái đôi khi va phải các bạn làm các bạn té ngã và giật đồ của các bạn. Mẹ Gào đã tự tay viết những dòng thiệp ấy cho các bạn trong lớp. Bố bảo rằng viết thiệp bằng tay cũng không khác in là mấy vì các bạn còn nhỏ chưa đọc được và không hiểu được đâu. Nhưng mẹ tin rằng:
“Sự chân thành mà chúng ta cho đi, những món quà chứa đựng tấm lòng, khi nhận sẽ cảm thấy vô cùng ấm áp”. – Mẹ, Em bé và Bố | Gào – |
Bởi vì lý do như thế mà tôi cũng rất hay tự tay viết thiệp tặng sinh nhật, mặc dù chữ cũng hơi xấu (gà bới có khi còn đẹp hơn), nhưng chân thành.
2.3. Trong bụng mẹ, có một em bé
Lần đầu tiên khi mẹ Gào nói bé Bìn sắp có em thì bé Bìn chưa hiểu lắm, nhưng lại đặt bàn tay bé xíu lên bụng mẹ, hai mắt mở to tròn với nụ cười rạng rỡ. Bé Bìn hỏi mẹ Gào:
““Mẹ có em bé! Ở trong bụng hả mẹ?” Rồi con áp tai lên bụng mẹ, thì thầm: “Em bé ơi, em bé ơi, chị Bìn nè!”. – Mẹ, Em bé và Bố | Gào – |
Từ hôm đó, mỗi ngày đi học về, việc đầu tiên sau khi chào mẹ là việc chị Bìn ôm lấy bụng mẹ, thơm bụng mẹ, chào em Min! Rồi sự háo hức biến thành những hành động nhỏ dễ thương, bắt đầu “tranh phần” lấy vitamin cho mẹ uống mỗi ngày để em bé khỏe. Mỗi lần uống xong là còn bắt mẹ há miệng thật to để “kiểm tra” xem mẹ uống thuốc “có ngoan” không. Thậm chí, còn quyết tâm ngủ riêng vì sợ nằm cạnh, chẳng may lấy chân đạp vào bụng mẹ, làm đau em bé.
Suốt thai kỳ của mẹ Gào, em Min lớn dần lên trong bụng cũng là lúc chị Bìn dần trở thành một người chị mẫu mực.
2.4. Không mong các con phi thường, chỉ mong các con yên bình, hạnh phúc
Dù ở thời nào, hầu hết các bậc làm cha mẹ đều kỳ vọng rất lớn lao vào con cái mình. Người ta cứ mặc định nghĩ rằng, một đứa trẻ phải học thật giỏi, điểm thật cao, nhiều giải thưởng các thứ,… mới là một đứa trẻ tốt, đứa trẻ ngoan. Hay như học hết lớp 12 thì phải vào đại học. Riêng mẹ Gào thì lại có suy nghĩ khác, mỗi nghề nghiệp trong xã hội đều cao quý biết nhường nào, vấn đề không phải là đi theo khuôn mẫu, mà bản thân mỗi người cần phải tìm ra lối đi riêng, phù hợp với năng lực và hoài bão riêng của bản thân mình.
Người lớn thì lại hay chạy theo thành tích, để có thể đem khoe con của mình với người này người kia, nhưng những áp lực như thế có thể khiến những đứa trẻ phải ứa nước mắt vì phải cố gắng theo đuổi ước muốn của cha mẹ mình. Mẹ Gào thì lại không phải người như thế, mặc dù ai chẳng muốn con mình biết nhiều thứ, nào là biết đàn, biết múa, biết võ,… nhưng chỉ là người định hướng chứ chẳng bao giờ ép con. Con thích vẽ, mẹ mua sách mua màu cho con học vẽ, con thích học toán, làm văn, mẹ cũng đều ủng hộ con. Càng không ép con phải trở thành một thiên tài hay ông nọ bà kia. Do con còn nhỏ, mẹ chỉ có thể quan sát con nhiều hơn một chút, tâm sự với con nhiều hơn mỗi ngày, cho con khám phá, để con thử thách với nhiều lựa chọn để con tự tìm được thứ con thực sự yêu thích và muốn gắn bó.
“Con nhớ nhé, thành tích cuộc đời mỗi người không phải là danh hiệu, không phải là điểm số. Mà chính là cuối cùng thì, họ có hạnh phúc với sự lựa chọn của chính họ hay không”. – Mẹ, Em bé và Bố | Gào – |
3. Gia đình – nơi hạnh phúc với những điều bình dị
Trong cuốn sách, tác giả thường xuyên nhấn mạnh rằng hạnh phúc không nằm ở những điều lớn lao mà ở những điều nhỏ bé như sự bình yên trong gia đình, tình yêu thương vô điều kiện của cha mẹ dành cho con và sự đồng hành của người bạn đời với mình.
3.1. Mọi khó khăn đều trở nên dễ dàng hơn nếu chúng ta có yêu thương làm nền tảng
Mẹ Gào dạy hai bạn nhỏ: “Bố đi học ở nước ngoài từ năm mười mấy tuổi. Gần chục năm trời ở xa gia đình, lúc nào cũng một mình lủi thủi. Chỉ một bữa cơm có đủ gia đình thôi, đối với bố con đã là một ước mơ rất xa xỉ, rất khó khăn rồi. Mọi người ở nhà bố đều ở khắp nơi, rất ít khi có thể tụ họp được đông đủ. Lịch học của bố rất tréo ngoe. Phải đến 5,6 năm bố con chẳng biết đến Tết Việt Nam là gì. Có một điều nữa, mẹ nghĩ cũng phải nói cho con biết, đó là bố rất ít bạn bè, bố ngại quảng giao. Vì thế, phần lớn thời gian, bố con là một người đàn ông đơn độc. Tại sao con cần phải biết à? Biết để nhớ đó con ạ, mẹ con mình, là gia đình của bố, là bạn của bố. Chúng ta có nhiệm vụ xuất hiện trong cuộc đời người đàn ông này, để anh ấy bớt cô đơn“. – Mẹ, Em bé và Bố | Gào – |
Đọc đến đoạn này, tôi lại cứ tưởng tác giả đang miêu tả nhầm anh chồng sang tôi chứ. Chỉ khác ở chỗ, tôi không đi du học, tôi vào TP. Hồ Chí Minh để học tập từ 2011, sau đó cũng sinh sống xa nhà một mình, ngẫm lại đúng là thật lủi thủi, chỉ là tôi không cảm thấy tủi thân thôi (thi đại học – đi một mình, tốt nghiệp đại học – tốt nghiệp một mình, nằm viện – tự chăm chính mình,…) và đúng đấy bữa cơm gia đình là một thứ gì đấy thật sự xa xỉ. Nhưng cũng vì thế mà bản thân tôi lại trân quý tình cảm gia đình nhiều hơn người khác, không chỉ là một chút.
Tự nhiên, thấy anh chồng may mắn nhiều quá , không biết phải tu bao nhiêu kiếp, mới cưới được chị Gào sâu sắc, hiểu anh và thương anh nhiều như thế.
Chúng ta đến với tình yêu, nào phải đâu lấy đi điều gì, mà chúng ta cần phải luôn tự hỏi sẽ mang lại điều gì để xây dựng cho tình yêu ấy. Và chị Gào nhận thấy việc chị và các con xuất hiện trong đời của anh chồng chính là để mang lại sự hiện diện, đủ đầy, bù đắp lại những tháng năm cô đơn của anh ấy.
3.2. Để tâm đến người khác một chút xíu xiu, không làm cho ta thiệt thòi
Để tâm đến người khác một chút xíu xiu, không làm cho ta thiệt thòi, nhưng làm những người xung quanh thoải mái.
Mẹ muốn nhắc nhở với con một điều, chúng ta sống trong cuộc đời này, đừng bao giờ vô tâm vô ý. Chú ý một chút, không chỉ vì bản thân mình. Quan sát một chút, không chỉ để tránh cho mình những buồn lo không đáng… mà còn bởi chúng ta cần tránh tạo ra vết thương cho một ai đó… Vì nó có thể đau thật đau, nơi tận cùng của trái tim họ. Trong cuộc sống sẽ có rất nhiều chuyện, đối với người này sẽ là rất tầm phào, nhưng đối với người kia thì sẽ là rất tổn thương, đau đớn. Cho nên đừng bao giờ lấy giá trị “bình thường” của bản thân để áp đặt lên người khác. Vì chúng ta không giống nhau. Bình thường của người này có thể là vết thương rất sâu của ai đó mà mình chẳng bận tâm đến họ bao giờ.
“Giống như cách mẹ nâng niu các con như mầm non bé nhỏ, tôn trọng từng nỗi buồn li ti của con như giọt sương trên lá, mẹ hứng lấy nhẹ nhàng và tìm hiểu nó… Vì mẹ yêu thương con… Thì con thân yêu ơi, có thể chúng ta không tài nào tận tâm với tất thảy mọi người… Nhưng ít ra cũng đừng xem nhẹ cảm xúc của họ, con nhé. Đó là cách giữa người với người, dành sự tôn trọng cho nhau”. – Mẹ, Em bé và Bố | Gào – |
Nếu ai đó vô tình làm con tổn thương, những lời nói xấu xí, hãy để gió cuốn đi.
3.3. Bố hi sinh, yêu thương mẹ và các con nhiều lắm, chỉ là ít khi nói ra
“Con yêu, chúng ta phải cảm ơn ông trời vì mẹ đã gặp được bố con, yêu người đàn ông ấy và lấy anh ấy. Cảm ơn bố con vì đã là chồng của mẹ, đã chọn mẹ để yêu thương, chăm sóc và chia sẻ. May mắn nhất trong cuộc đời của mẹ con mình, đó là chúng ta có bố của con”. – Mẹ, Em bé và Bố | Gào – |
Mẹ Gào kể với các bạn nhỏ rằng: Vào một dịp, khi bố lái xe chở cả gia đình xuống Vũng Tàu du lịch thì chẳng may xe gặp tai nạn, chiếc đầu xe nát bét, ông ngoại và bà ngoại máu đầm đìa. Nhưng âm thanh cả đời mẹ sẽ ghi nhớ, đó là giọng nói của bố vang lên trong tuyệt vọng. Mặc dù bố con bị thương rất nặng, người gần như không cử động được, nhưng bố vẫn luôn miệng nói mình không sao, hỏi mọi người có sao không? Bố cố gắng trườn người về phía mẹ con mình, nhưng mẹ chưa hề biết, bố đau đớn tới mức nào. Nhưng không một giây phút nào trong lúc ấy, mẹ thấy bố than vãn, rên rỉ. Bố cắn răng chịu đựng tất cả, để động viên chúng ta. Sau đó, chúng ta được người tốt đưa vào bệnh viên, mẹ mới biết bố con bị thương rất nặng, phải phẫu thuật ngay lập tức, đó là một cuộc phẫu thuật nguy hiểm. Và khi mẹ nghe tin ấy…
Mẹ đã không tin nổi bởi vì bố đã nói dối. Bố nói bố không đau, suốt quãng đường trên xe vào bệnh viện. Suốt quãng đường, bố chỉ nắm chặt lấy tay mẹ, mẹ ôm chặt lấy con, bố mắt đỏ hoe và nói: “Bố xin lỗi. Mẹ có đau không?”.
Và thế rồi sau ca phẫu thuật thành công, mẹ thường ở lại bệnh viên trông bố. Bố mới phẫu thuật, luôn cần người túc trực để đỡ đần. Vậy mà đêm mẹ ngủ bên cạnh giường,… Bố cố gắng ngồi dậy đắp chăn cho mẹ. Sợ mẹ mất ngủ, bố thậm chí còn lết để tự đi vệ sinh một mình. Khi giật mình thức giấc, thấy bố đã cố gắng như vậy, lòng mẹ như thắt lại. Ấy nhưng, bố lại chỉ mìm cười, xoa đầu mẹ, nói bố không sao. Bố thật phi thường, bị thương rất nặng, trải qua đại phẫu thuật để cố định lại cột sống, nhưng vì thấy mẹ vất vả nên hàng ngày đều chăm chỉ luyện tập, để có thể đi lại thật nhanh.
“Những lúc như thế, mẹ đã hiểu mình đã chọn đúng bạn đồng hành cho những chặng đường qua. Người mà dù xảy ra chuyện gì, vẫn yêu thương chúng ta hơn cả sinh mạng. Những người yêu thương mình trên đời, dành hết tình cảm cho mình, thật không dễ kiếm. Nếu tìm được ai đó yêu thương mình như gia đình, con nhất định sau này đừng để bỏ lỡ. Bởi vì, người vì ta như vậy, thương ta như thế, ắt sinh ra là để ở bên ta. Hãy yêu thương họ, như cách mà họ xứng đáng, con nhé!”. – Mẹ, Em bé và Bố | Gào – |
Các bạn đọc thấy cảm động không? Tôi thì quá ư là cảm động. Tình yêu thật sự bình dị và hiện diện quanh ta như thế đấy!!
Gửi đến các bạn độc giả là con gái (đã/đang và sẽ làm vợ/làm mẹ): Đôi khi đừng nghĩ là các anh nhà vô tâm nhé, chỉ là có khi họ có tâm với bạn lắm đấy mà đôi khi họ im lặng chẳng nói ra, hoặc chỉ là làm chưa đủ so với kỳ vọng của bạn. Nhiều thứ không phải họ làm cho bạn vì nghĩa vụ hay trách nhiệm đâu, để rồi bạn xem nó là điều hiển nhiên, mà họ làm vì yêu thương thôi đấy. Lấy ví dụ khi một chị vợ mới sinh: Tôi thấy nhiều chị vợ phàn nàn rằng chồng mình không dỗ con khóc, pha sữa cho con khi con nửa đêm tỉnh giấc. Thay vì phàn nàn kể ra các chị hãy biết ơn (từ đó cảm ơn) chồng mình vì yêu thương mình mà chăm sóc con cho bản thân mình mới sinh có nhiều thời gian nghỉ ngơi dưỡng sức thì mọi chuyện sẽ nhẹ nhàng biết mấy. Và tôi tin rằng khi các chị biết ơn, các anh chồng sẽ có nhiều động lực để cố gắng, hi sinh.
Gửi đến các bạn độc giả là con trai (đã/đang và sẽ làm chồng/làm cha): Chúng ta là phái mạnh, hãy yêu thương và bảo vệ cho người của các anh nhiều như thế nhé. Nhưng cũng ở ví dụ nêu trên: Biết là các anh cũng vất vả lắm chứ, cũng chạy tới chạy lui, công việc cũng bù đầu, nhưng cũng hãy biết ơn, trân trọng các cô gái của anh đã rất vất vả khi sinh cho các anh các em bé kháu khỉnh, vì vậy hãy cố gắng thêm chút nhé, cố gắng phụ vợ chăm con, cô gái của anh sẽ bớt tủi thân khi phải tự chăm con đêm khuya tối. Việc này sẽ khó khăn lắm đấy, vì nằm ngủ khò khò mặc kệ vợ con thì sẽ dễ dàng hơn nhiều, nhưng cố lên nhé, chúng ta hãy yêu thương họ thật nhiều, không chỉ bằng lời nói. Chúng ta là một gia đình, công việc là của chung, bản thân mình gánh vác một chút, vợ mình sẽ bớt vất vả thêm mấy phần.
Cũng giống như các bạn, trong tất cả những việc khác trong gia đình, bản thân tôi vẫn luôn cố gắng học hỏi việc đặt mình vào vị trí của người khác để cảm nhận sự mệt mỏi của người khác, biết ơn và trân trọng những điều họ đã làm.
3.4. Trên cuộc đời có một thứ gọi là chia tay
Riêng phần này tôi chỉ nêu tựa đề thôi nhé. Về nội dung, các bạn tìm đọc trong sách. Về bình luận, tôi sẽ giữ gìn riêng cho bản thân mình. Nếu chúng ta có duyên, mong muốn sẽ chia sẻ trực tiếp với bạn.
Tôi cảm nhận: Ai trong chúng ta cũng đều nên hiểu biết về chia ly để biết quý trọng sự yên bình của gia đình, cũng giống như khi ta tìm hiểu về chiến tranh để biết quý trọng hòa bình của đất nước.
3.5. Xây một ngôi nhà nho nhỏ, có tình yêu to thật là to
Trước đây mẹ Gào chẳng bao giờ tiết kiệm, có bao nhiêu tiền là tiêu bấy nhiêu, vì tiền là do mình làm ra, hết thì lại kiếm, chẳng phải lo lắng gì. Sau khi có các bạn nhỏ, mẹ Gào đã thay đổi nhiều lắm, đã lập các cuốn sổ tiết kiệm để bảo vệ cho tương lai của các bạn nhỏ. Rồi cùng với áp lực của cuộc sống, sự chỉ trích của nhiều người về việc mẹ phát phì, chăm đẻ, không chăm sóc cho bản thân mình, lại xuề xòa nên tủi thân lắm, nhưng những lúc ấy lại có bờ vai, sự động viên an ủi của chồng, có sự yêu thương hồn nhiên của các bạn nhỏ, đã làm cho bà mẹ ấy hạnh phúc vô cùng, và chấp nhận đánh đổi cả thanh xuân của mình mà chẳng hề hối hận.
“Con gái thân yêu, Chúng ta, gia đình chúng ta, cùng nhau xây một ngôi nhà nho nhỏ, có thể chẳng giàu có, có thể không bằng ai… Nhưng trong lòng mỗi người đều biết rõ, ngôi nhà ấy, có tình yêu lấp đầy, tình yêu ấy to thật là to, con yêu nhỉ? Mẹ yêu bố. Bố yêu mẹ. Bố mẹ yêu nhau. Và các con, đều bắt đầu từ tình yêu ấy. Bố mẹ yêu các con nhiều lắm. Bởi chúng ta, luôn luôn và mãi mãi là một gia đình”. – Mẹ, Em bé và Bố | Gào – |
Và tôi cũng chắc chắn lắm, các bạn nhỏ, cũng yêu ba mẹ chúng rất nhiều!
Kết luận
Đây là một trong số các cuốn sách gia đình mà tôi đặc biệt thích, rất nhẹ nhàng nhưng đủ ngọt ngào. Tôi chỉ chia sẻ và bình luận một số câu chuyện mà bản thân xem là tâm đắc nhất nên sắp xếp các mẩu chuyện theo một cấu trúc rất khác so với cấu trúc cuốn sách, sẽ còn rất nhiều câu chuyện và bức thư chờ bạn đón đọc, các bạn nên có cuốn sách này trong tủ sách của mình và hãy đọc đi đọc lại thật nhiều lần.
[Sách] Mẹ, Em bé và Bố: luôn được tôi xem như là một cẩm nang dạy yêu thương. Cuốn sách làm bản thân tôi thấm thía một câu nói trên mạng tôi khá nổi tiếng, đó là: Phải trả giá bao nhiêu chân thành mới đổi lại được cái nắm tay lúc về già. Thế nên, để xây dựng một gia đình hạnh phúc, luôn vững bước kề bên nhau đến tận về già thì không phải riêng ai mà tất cả các cá nhân trong gia đình ấy đều cần tự ý thức về trách nhiệm xây dựng của bản thân mình bằng cách góp công, góp sức và góp cả yêu thương. Đóng góp thấu hiểu, cảm thông, tha thứ, hi sinh bao nhiêu thì gia đình ấy chắc chắn sẽ càng nhiều tình cảm, yêu thương và an toàn bấy nhiêu. Và dưới góc độ kể chuyện của tác giả Gào, cả một quá trình rất dài, từ một cô gái đến khi làm vợ rồi đến làm mẹ, cô gái ấy đã phải thay đổi bản thân rất rất nhiều, đã phải rất nỗ lực đóng góp công sức và hi sinh bản thân để xây dựng vào tổ ấm ấy, đương nhiên cô ấy đã thật sự vô cùng vất vả rồi. Hạnh phúc đến với gia đình cô ấy, là hoàn toàn xứng đáng chứ không còn là may mắn nữa!
Hi vọng rằng gia đình chị Gào, các bạn nhỏ sẽ mãi bình an và hạnh phúc.
Và hi vọng mỗi chúng ta, ai ai cũng đều sẽ có một gia đình nhiều yêu thương và ngọt ngào như thế!
Thông tin sách
| THÔNG TIN SÁCH | … |
|---|---|
| Tác giả sách: | Gào |
| Nhà xuất bản: | NXB Thế Giới |
| Năm xuất bản/ Số trang: | Năm 2017 / 193 trang |
| Giá tiền: | 119.000 VNĐ |
THÔNG BÁO: Do Blog của tôi mới chuyển sang sử dụng giao diện (Theme) mới, dẫn đến lỗi hiển thị và lỗi font. Theo đó, đa số các bài viết đều đang đặt ở chế độ ẩn. Tôi sẽ khắc phục và sớm public lại các bài viết trong thời gian sớm nhất! – Thanh Phạm – |


Để lại một bình luận